– Anh về thăm mộ ông bà nội. Năm năm rồi, anh có
thăm hay đốt nén nhang nào cho ông bà nội đâu. Bất hiếu quá trời luôn.
Cát Tường chưa biết
nói gì, Hiếu đã nói tiếp:
– À! Lúc nãy, anh
thấy có hoa và trái cây trên mộ của nội, là của em phải không?
– Dạ. Năm nào cũng
vậy, nếu có rãnh là em về thăm nội.
Hiếu thở dài:
– Còn anh và Thúy
Hòa tệ quá phải không? Đi biền biệt.
– Anh ở xa mà. Còn
chị Thúy Hòa tính hay hời hợt, tự trách mình làm gì.
Hai người cùng nhìn
nhau cười, cái cười không tự nhiên lắm. Lúc này, mây đen càng vần vũ hơn, đen
thẫm cả bầu trời, gió thổi mạnh.
Hiếu lo lắng:
– Chúng ta đi mau
thôi. Nếu không sẽ mắc mưa.
– Dạ.
Cả hai cùng chạy
lúp xúp. Con đường rất mềm khó đi. Cát Tường muốn đi nhanh mà đôi giày của cô cứ
lún sâu vào đất, khó nhấc lên được. Cô ân hận, phải chi lúc sáng, cô mang đôi
giày thấp. Bây giờ cô bắt kịp Hiếu, anh đã bỏ cô chạy một khoảng xa xôi rồi đứng
lại đợi.
Cát Tường ngượng ngập:
– Hay là anh cứ đi
trước, đợi em sẽ mắc mưa. Mưa lâm râm rồi.
– Anh nghĩ em tháo
đôi giày ra sẽ dễ đi hơn đấy.
Hiếu chưa nói hết
câu, Cát Tường đã ngã dúi. Cô ngồi luôn trên đường, mặt nhăn nhó vì cố đứng dậy
mà không nổi.
– Em làm sao vậy?
– Có lẽ em bị trặc
chân rồi.
– Đưa anh xem.
Hiếu ngồi thụp xuống,
anh ngập ngừng rồi đưa tay nắm chân Cát Tường để tháo đôi giày ra khỏi chân cô.
Đau quá, Cát Tường nhăn mặt, một giọt nước mắt của cô chảy ra. Hiếu ái ngại:
– Em đau lắm hả?
– Dạ.
Hiếu xoa nhẹ lên chỗ
mắc cá chân của cô:
– Em ráng chịu đau
một chút nghen.
Anh nắm cổ chân cô,
bặm môi rồi giật mạnh một cái. Một tiếng kêu nhỏ, đau muốn thấu xương nhưng sau
đó Cát Tường có cảm giác dễ chịu. Cô cắn mạnh môi lại.
– Đỡ đau chưa Cát
Tường?
– Dạ đỡ.
Mưa bắt đầu rơi nặng
hạt. Hiếu vội đưa lưng ra:
– Em ôm cổ anh đi.
Anh cõng em chạy tìm chỗ trú mưa, nếu không sẽ mắc mưa. Cơn mưa này lớn lắm.
Mưa xối như nước,
Cát Tường vội ôm cổ Hiếu, cả người cô áp lên tấm lưng rộng lớn của anh. Hiếu vừa
cầm đôi giày của Cát Tường, vừa cõng cô chạy đi.
May quá, có căn
chòi trước nghĩa trang. Hiếu vội tấp vào. Xong, anh tìm chỗ đặt cô ngồi xuống.
Nước mưa làm ướt cả đầu và áo hai người. Hiếu suy nghĩ một lát rồi cởi cái áo
Jeans của mình khoác lên vai Cát Tường.
– Em mặc áo của anh
cho đỡ lạnh. Chân có còn đau nhiều không?
– Dạ, đỡ rồi.
Trời mưa, không
gian như tối sầm lại, từng cơn gió mạnh hắt nước mưa vào chòi lá, Cát Tường ngồi
thu mình. Tuy nhiên, cô không thấy lạnh, mà một cảm xúc thật khó tả khi nhớ đến
cảnh anh cõng cô trên lưng mà chạy, giống như thời thơ ấu anh đã từng cõng cô
như thế trên tấm lưng rộng và vững chắc.
Gió tạt mạnh quá.
Hiếu đứng chắn nơi cửa che cho Cát Tường. Trong lòng anh cũng đang là một trời
bão tố. Anh và Cát Tường gần nhau trong gang tấc, một điều anh cứ ngỡ không bao
giờ còn có nữa. Trái tim anh như ấm lại, như xôn xao khi từng kỷ niệm của thời
thơ ấu trở về.
Cát Tường len lén
ngắm Hiếu. Anh có vẻ già đi nhiều, nhưng nét già giặn của anh lại khiến cô rung
động. Hiếu để hàng ria mép trông anh giống như một gã giang hồ lãng tử chính
tông. Anh mặc áo sơ mi màu đất, quần Jeans đen bạc màu, đôi mắt đang nhìn ra
màng mưa như buồn rầu, như bâng khuâng.
Không ai nói với
nhau lời nào, nhưng có lẽ đều có một cảm giác nôn nao dịu êm. Ông trời như muốn
thử thách vậy, mưa trút nước không ngớt, kèm theo tiếng sét nổ ầm ầm và tia chớp
sáng xanh.
Cát Tường sợ lắm,
cô cố trân mình trấn áp cái sợ. Hiếu nhận ra ngay, anh đặt tay lên vai cô, ấm
giọng:
– Không có gì em phải
sợ cả. Sấm sét là điều tự nhiên khi trời mưa thôi.
Ầm.. Ầm ... Như để
trêu ngươi, hai tiếng sét nổ xé cả không gian, kèm theo ánh chớp chói lòa. Cát
Tường hét lên kinh hoàng, cô ôm chặt lấy Hiếu, nhủi đầu vào ngực anh để trốn,
toàn thân rung lên như con thằn lằn đứt đuôi.
Lòng Hiếu tràn ngập
cảm xúc, anh vòng tay ôm Cát Tường vào mình, che chở cho cô như thời thơ ấu.
Cát Tường cứ run rẩy
úp mặt vào ngực Hiếu. Còn Hiếu, anh mong sao giây phút này tồn tại mãi. Đây là
người con gái anh từng yêu và nhung nhớ, thậm chí có lúc anh đã rơi nước mắt vì
quá yêu và nhớ. Cô đang ôm lấy anh, tìm ở anh một sự che chở. Anh muốn hôn cô quá
sức, nhưng sự khao khát lập tức bị dập tắt ngay. Có thể anh sẽ mất cô lần nữa,
nếu như anh có hành động hồ đồ.
Trời ngớt mưa ...
vòng tay ấm nóng cũng phải buông ra. Cát Tường ngượng ngùng:
– Em ... cám ơn anh.
– Em vẫn còn sợ sấm
sét? Đừng có quên là năm nay em đã hai mươi ba, anh cứ tưởng em đã thật sự trưởng
thành.
– Không đâu. Những
lúc trời mưa như thế này, ở nhà em đâu có sợ. Em đóng kín cửa lại và mở nhạc
cho to lên.
Hiếu phì cười lắc đầu.
Tuy nhiên, anh lại rất muốn cám ơn ông trời đã cho anh cơ hội ôm ấp người mình
yêu, mà anh biết cơ hội này chẳng dễ gì có lần thứ hai.
– Anh Hiếu ơi!
Tiếng con gái gọi
Hiếu vang ngoài lộ lớn. Hiếu bước ra cửa:
– Anh ở đây!
Ngọc Bích nhìn Hiếu,
cười:
– Em nghi là anh
trú mưa ở đây mà.
Nụ cười của cô vụt
tắt ngay khi nhìn thấy Cát Tường:
– Chị cũng ở đây nữa
sao?
Cát Tường gật đầu:
– Tôi đi thăm mộ mẹ
tôi.
– Hèn nào, lúc nãy
anh Hiếu ngạc nhiên khi thấy hoa và nhang đốt trước mộ ông bà nội. Hai người
hay quá nhỉ, không biết có hẹn nhau không mà lại gặp?
Cô thân mật đến bên
Hiếu lôi tay anh đi:
– Tạnh mưa rồi,
mình về chứ anh?
– Ừ.
Hiếu quay sang Cát
Tường:
– Em về luôn chứ?
Cát Tường lắc đầu.
Cô có muốn đi chung với anh đó, nhưng có Ngọc Bích, cô thà không đi. Cô biết Ngọc
Bích thích Hiếu. Năm năm qua, cô ta vẫn chờ đợi ngày anh trở về. Còn anh, vừa về
đến đã trở lại với ban nhạc, họ còn dắt nhau về quê thăm mộ ông bà nội. Ai cấm
họ khi họ yêu nhau.
Ý nghĩ này khiến
Cát Tường buồn muốn khóc. Anh có biết là cô từng mong đợi anh trở về với tất cả
sự nhớ mong của một người yêu dành cho người yêu, còn có cả nỗi lòng của một
người vợ trẻ đợi chồng về.
Anh sẽ không bao giờ
biết được điều thầm kín của trái tim cô:
cô đã yêu anh mất rồi.
– Cát Tường!
Lập Quân gõ tay lên
bàn để đánh động Cát Tường. Cô ngồi trầm lặng đến độ xuất thần, anh gọi hai lần
rồi mà cô không nghe. Anh gọi lần nữa:
– Cát Tường!
Cát Tường giật nảy
người:
– Dạ .... anh Quân
gọi em?
– Em nghĩ gì mà nhập
tâm dữ vậy?
Cát Tường bối rối:
– Em ... đang nghĩ
đến một vai diễn trong kịch bản phim.
Cái nhìn của Lập
Quân thật sắc vào mắt Cát Tường:
– Chớ không phải em
đang nghĩ đến anh Hiếu? Từ hôm anh ta về đến nay, anh thấy em như người mất hồn
vậy. Như vậy thì còn tâm trí đâu mà nghiên cứu vai diễn.
– Thì em cũng đang
nghiên cứu kịch bản phim đây nè.
Cát Tường lúng túng
khống chế. Lập Quân mai mỉa:
– Em mở kịch bản để
đó, chớ nào đã đọc ra chữ nào. Hãy nói thật với anh, em đã yêu Hiếu rồi, phải
không?
Cát Tường lảng ra:
– Ba với dì gọi
mình về nhà chi vậy anh?
– Hai người muốn
chúng ta đám cưới. Mấy năm rồi, chúng ta với nhau, anh thấy đã đến lúc chúng ta
nên cưới nhau.
Mắt Cát Tường cụp
xuống:
– Em đã nói rõ với
anh rồi kia mà, em muốn được dồn hết công sức cho sự nghiệp và cùng anh lo cho
hãng phim; còn tình cảm giữa chúng ta đã kết thúc.
Lập Quân lắc đầu:
– Anh không muốn có
sự kết thúc. Anh yêu em, mấy năm qua, dù em luôn phủ nhận, bởi vì em mặc cảm với
anh, anh biết cho nên anh yên lặng đợi em phôi pha đi. Anh xác định lại, anh
không hề xem trọng chuyện em từng thuộc về ai.
Cát Tường cắn mạnh
môi mình, giọng cô chùng xuống:
– Mình đừng nói
chuyện này nữa, có được không anh?
– Không được. Anh
muốn em nhìn thẳng vào thực tế. Trước đó, em từng chấp nhận tình yêu của anh,
em từng rung động khi anh nói lời yêu em. Tại sao chúng ta lại phải chơi trò
cút bắt? Bao nhiêu năm qua, anh đã giúp em ngoi lên từ một người vô danh không
ai biết đến, nay trở thành một ngôi sao. Em phải biết là vì cái gì chớ? Vì anh
yêu em.
Cát Tường ứa nước mắt:
– Em xin anh đừng
ép em, em van anh!
Lập Quân tức giận:
– Tại sao em phải
khổ sở van xin anh? Vì cái gì vậy? Vì em yêu Hiếu, em chờ ngày anh ta trở lại để
nói rằng kẻ đã lợi dụng rượu để cưỡng bức em là em đã yêu anh ta, có đúng như
thế không?
Cát Tường đổ xuống
như một cành cây gãy. Cô không chịu nổi những lời sắc bén của Lập Quân dù đó là
sự thật một trăm phần trăm. Cô đã yêu Hiếu. Cô bưng lấy mặt rên rỉ:
– Anh đừng nói nữa!
Lập Quân nắm hai
tay Cát Tường kéo mạnh xuống, xẵng giọng:
– Anh sẽ cho em thấy
một sự thật, anh ta đã có một người con gái khác. Anh ta đã quên em rồi, đừng có
vọng tưởng.
Lập Quân thô bạo
kéo Cát Tường đứng dậy và lôi cô đi. Cát Tường kêu lên:
– Anh muốn buộc em
đi đâu?
– Rồi em sẽ biết.
Lập Quân gần như cưỡng
ép Cát Tường đi qua bộ phận thu âm. Anh đẩy Cát Tường vào. Hiếu đang cùng Ngọc
Bích thu âm. Vừa xong, cô quay qua ôm cánh tay Hiếu và cắn mạnh một cái:
– Hôm nay sao anh cứ
như người bị mộng du vậy? Em cắn cho anh tỉnh.
♫ Tìm nhac mp3 ♫